Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng 
[QC] WapTruyenVn.Com - Wap Đọc Truyện Online Miễn Phí
Tải Game Android Hay - Ứng Dụng Android Miễn Phí - Wap AndroidBạn nào dùng điện thoại Android thì chuyển sang địa chỉ WapAndroid.ProApk.DucPhong.Pro giành riêng cho smartphone tất cả đều miễn phí nha! Mọi người ủng hộ hihi!
Like Cho DucPhong.Pro
Game Ngôi làng của gió - Game nông trại 3D
Game nông trại phá cách không đơn thuần là chăn nuôi và trồng trọt mà thêm nhiều tính năng mới và hấp dẫn
Tải miễn phí

Về nơi đáy mắt trong – Leng Keng

Về nơi đáy mắt trong – Leng Keng


Về Nơi Đáy Mắt Trong có lẽ vẫn là một câu chuyện nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng nhưng đau đớn chỉ có điều nỗi đau ấy chìm lẵn trong sâu thẳm nội tâm mỗi nhân vật. Bởi vậy mà không đao to, búa lớn. Leng Keng vẫn viết bằng cái chất văn ấy không khoa trương như bản thân con người tác giả vậy.


  Fan Pager tác giả:

Chap 1: Đừng quên, tôi vẫn là thầy của cô!

Gió nóng rát táp vào mặt. Đường bỏng rộp như muốn bức tử đôi chân trần. Nắng thiêu đốt mái tóc lùm xùm không mẫu nón, Linh bấm mạnh năm đầu ngón chân, chạy đến quên trời đất.

Chết tiệt! Buổi học đầu tiên, không được muộn.

Tự ra lệnh cho bản thân, cô luống cuống bấm giữ thang máy như cứu cánh cuối cùng. Lão trai bên trong râu tóc lùm xùm có vẻ khó chịu, đưa ánh mắt bất cần nhìn cô gái đang lơ ngơ như người ngoài hành tinh trước mặt.

– Tôi… à, em là … sinh viên năm nhất!

Tuyệt chiêu này là Hải Đăng dạy cô. Theo lời cậu bạn quý hóa thì sinh viên năm nhất lúc nào cũng được đặt ở chế độ ưu tiên, nhường nhịn kiểu để thể hiện ta đây khóa trên. Tuy vậy sau một quá trình dò xét từng chân mày nếp nhắn trên gương mặt người đàn ông đứng trong thang máy, cô vẫn không hiểu hắn đang biểu lộ cái cảm xúc gì nữa. Thương hại à? Hình như không phải? Cảm thông với bộ dạng của cô à? Càng không phải. Thế tóm lại là gì? Là “chẳng là gì cả”, nói tóm lại lão ta chỉ đang trừng mắt nhìn con nhỏ dở hơi từ trên trời rơi xuống bằng ánh mắt hoàn toàn lãnh đạm.

– Em… Anh có thể cho em vào không, em muộn…

Phựt.

Lão đưa tay ấn nút đóng cửa… Linh há hốc mồm nhìn cửa thang máy từ từ đóng lại. Hai tay giữ nguyên trạng thái vừa hoa lên để lên bật dây cót bắn mấy câu giải thích năn nỉ này nọ. “ Trời ơi! Lão mà để tôi gặp trong mấy năm ở cái trường này thì đừng trách ta đem đai đen karate ra dọa. Học sinh học trò gì mà mặt non choẹt bày đặt râu tóc xồm xàm lại còn thích độc chiếm thang máy. Ích kỉ, quá thể ích kỉ. Bực mình chết mất thôi”.

Ngán ngẩm nhìn bảng số thang máy bên cạnh tận tầng 12, Linh đành tặc lưỡi buông một câu “Chết tiệt” rồi phi như bay về cầu thang bộ, lóc cóc nhảy từng bậc với đôi chân đỏ ửng vì rát.

Tầng 5, buổi đầu làm sinh viên của cô. Ôi ác mộng!

Linh vừa dằn từng ngón chân ngang bướng xuống bậc cầu thang vừa hết lời ca thán về cái con người dị hợm ban nãy. Mặc kệ xung quanh cô, khối đứa sinh viên đang trợn mắt bình luận vì đứa con gái dị hợm đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, tay xách dép phi như tên bay trên cầu thang tầng 4.

Cô đưa tay vào túi quần tìm chiếc điện thoại định hỏi Hải Đăng có xí chỗ cho cô không nhưng sực nhớ ra chiếc điện thoại và cả túi xách của cô đã yên vị trong hiệu cầm đồ nào đó rồi. Cô phì môi thở dài rồi nhét đôi dép đứt vào trong, luồn cửa chui vào cái giảng đường bé tẹo, xì xèo tiếng thở của hơn một trăm con người. Đấy chỉ thở thôi đã ồn như chợ rồi.

– Này! Làm gì mà lâu thế hả?

– Bắt cướp?

– Hả? Cái gì? Mày bắt cướp á? Điên à? Cướp gì? Cướp của ai?

– Không phải của tao.

– Thế ba lô mày đâu? Điện thoại mày đâu? Sao tao gọi mãi không được?

– Mất rồi!

– Ơ, con điên này? Sao lại mất mày vừa bảo không cướp của mày mà?

– Ôi dào! Tí kể. Để người ta thở đã.

– Trời.

Mặc kệ tiếng kêu không thành tiếng của thằng bạn, Hải Đăng vẫn thản nhiên vừa phì phò thở vừa đau đớn bắc em chân lên ghế, xuýt xoa vì đau.

– Chết dẫm! Xong luôn em chân của tao rồi! Tí mày cõng tao về là chắc

– Gì! Điên à?

– Điên cái đầu mày ấy, không nhìn thấy chân tao nát bét rồi à… Bạn với chả bè…

AAAAAA Á…

Chiếc giày thể thao của Hải Đăng đã đặt gọn trên mấy ngón chân đang tấy đỏ của cô. Cô quắc mắt quay lại nhìn thằng bạn “thân hơn chó với mèo” bằng ánh mắt hình viên đạn. Đang định quác miệng chửi thì

giọng nói từ chiếc micro xa xăm vang lên, chầm chậm.

– Bàn thứ ba từ dưới lên? Đứng dậy!

Linh hơi khựng lại với chất giọng Hà Nội ấm áp, cô ngước lên nheo mắt nhìn thầy giáo ở tít tắp xa xôi mới sực nhớ ra kính của cô đã vỡ nát từ ban nãy và với khoảng cách này thì bằng đánh đố cô cũng không nhìn được một milimet nào trên mặt ông thầy Hà Nội luôn. Đã thế, mặc. Linh lại cúi xuống xoa xoa cái chân đau không quên đánh mắt lườm thằng bạn một cái sắt lẹm: “ Lát mày chết với bà, Đăng gà ạ”.

– Bàn thứ ba từ dưới lên, áo vàng đứng lên!

Đăng thúc nhẹ vào tay Linh nhưng cô mặc kệ, càu nhàu mắng thằng bạn rồi lại quay hí hoáy với cái chân đau. Bỗng dưng cô giật mình sực nhớ ra:” Màu vàng, í mình mặc áo màu vàng mà”. Tiếng xôn xao của mấy đứa xung quanh càng lúc càng to khiến Linh giật mình. Cô ngoái người lại lẩm bẩm đếm ngược từ dưới lên:

– 1…2…3… Bàn mình mà! Trời, con số ba oan nghiệt.

Chưa kịp định thần, giọng nói ấm áp giờ là khắc tinh lại vang lên:

– Giờ thì cô đứng lên được rồi chứ?

Linh vội bỏ chân xuống ghế, chân xỏ vào đôi dép đứt dở, lết lết xuống sàn cho quai dép đừng rơi ra rồi nhanh chóng đứng dậy, nở một nụ cười thảm thương nhất có thể.

Tiện tay, cô lôi tuột cái kính của Đăng già, đeo vào mắt:

– Dạ… Em…

Ố, ố… Cái gì thế kia? Lão lắm râu, tại sao lại là hắn. Ô ô, cái mặt non choẹt mà? Giảng viên cái nỗi gì. Trời ơi! Linh ơi là Linh hôm nay mày ra đường bằng chân trái hay phải?

– Cô nhìn xong chưa? Tôi hỏi cô la hét gì trong lớp tôi nãy giờ đấy hả?

– Ơ … Không! Em không… Em chỉ nói! Ý em là em có ý kiến?

Lão lắm râu, bây giờ là giảng viên nhìn cô, giọng vẫn đều đều:

– Được rồi! Ý kiến gì? Cô nói đi!

– Dạ… à, ý em là…

Linh cắn môi, cố phịa ra một lý do đảm bảo đủ đô chữa cháy cho cô. Rồi mắt cô sáng lên, miệng cười toét. Hải Đăng giật giật tay Linh, hơn ai hết cậu thừa hiểu cái biểu cảm này của Linh 99% là vừa nghĩ ra một ý tưởng điên rồ nào đó. Mặc kệ, Linh vẫn tiếp tục:

– Dạ! Em định xung phong làm lớp trưởng ạ! Thế nên đang hỏi bạn Đăng gà xem làm sao để được làm lớp trưởng ạ!
Cả lớp ồ lên trong tích tắc. Thầy giáo lắm râu nhìn Linh, lừ mắt rồi cầm chiếc micro lên. Tim Linh nhảy nhót đợi phán quyêt trọng đại của lão:

– Cô ra khỏi chỗ, đi lên đây.

– Dạ!

– Lên đây! Nhanh lên!

Linh lách ra ngoài, môi mím chặt, một tay xách dép bỏ ra ngoài, xỏ chân vào một chiếc, một chiếc lết đi trên sàn. Lão thầy lại đưa mắt nhìn bộ dạng thảm hại của cô nữ sinh. Tóc tai rũ rượi chưa vuốt lại, áo nửa trong nửa ngoài bám đầy đất. Dép chiếc lành chiếc đứt. Chính Linh lúc này cũng mới định hình được tình hình bi đát của mình, nhưng sự đã rồi cô đành đâm theo lao vậy.

– Dạ! Chào thầy, chào cả lớp! Mình là Hoàng Thị Thùy Linh…

– Cái gì? Hoàng Thùy Linh á?

– Hoàng Thùy Linh gì mà bê tha thế này! Tao không có thích! Haha

– Này cậu có em út gì với Hoàng Thùy Linh không thế?

Mấy đứa con trai ngồi dãy bên trái bắt đầu nhộn nhạo cả lên! Chủ đề quá được ưa thích mà lại!

“Ơ! Buồn cười! Đã nói là “Thị” mà. Rõ ràng tên mình có chữ Thị to đùng mà lại. Chết tiệt”

Linh còn đang lơ mơ chửi mấy tên con trai láo nháo thì có tiếng thầy vang lên:

– Trật tự! Cô tiếp đi! Hãy chứng tỏ mình ra dáng một sinh viên đi đã rồi hãy là lớp trưởng.

Linh quay ngắt lại nhìn ông thầy mặt râu. Cái lối ở đâu ra mà hạch họe, sỉ nhục sinh viên kiểu đó. Được. Để đó em cho thầy xem.

– Tớ là Hoàng Thị Thùy Linh. Chữ “Thị” là chữ đáng tự hào nhất trong tên tớ đấy ạ. Nhắc không cho mấy bạn nam trong lớp lại quên. Hì. Cấp 3 mọi người hay gọi mình là Hoàng Linh. Cả lớp có thể gọi mình vậy. Mình rất mong các bạn ủng …hộ…

– Này! Cậu làm gì mà như đi đánh lộn về thế hả? Vậy mà cũng đòi làm lớp trưởng.

Linh trừ mắt nhìn thằng con trai bàn đầu có vẻ cay cú vì chưa kịp xung

phong đây mà. Tên con trai có vẻ thụt lại sau cái nhìn nảy lửa của Linh. Nhưng bất ngờ cô lại nhoẻn miệng cười.

– Tớ vừa đi đánh nhau với cướp về. Vừa nãy trên đường, tớ gặp một tên cướp giật túi xách của một bác gái. Thế là tớ xông ra… chạy theo nó… Chạy chạy… Đuổi đuổi…

– Rồi sao? Rồi sao?

Cả lớp nhao nhao.

– Tên cướp bị tớ tóm lại, hắn gạt tay, tớ ngã bay xuống đấy. Tớ khèo chân hắn thế là tên ấy cũng ngã chổng gọng theo. Với kinh nghiệm của một tay karate có nghề, tớ vùng dậy quật hắn xuống… Nhưng..

– Nhưng sao? Nhưng sao?

Cả trăm ánh mắt, trăm cái miệng há hốc hướng về phía Linh.

– Nhưng hắn khỏe quá, tớ chỉ kịp giật cái túi của bác kia, ném lại tít xa cho bác ấy lại nhặt thì đã bị hắn vật lại. Thế nên áo tớ mới bẩn vậy nè. Cú nhất là hắn dẫm lên dép tớ, giằng giằng, giật giật thế là đi toi em dép 50k mới mua của tớ luôn. Chưa hết….

– Cuối cùng thì thế nào? Chưa hết gì?

Cả lớp lại xôn xao đoán già đoán non.

– Ờ thì cuối cùng, tớ tỉnh dậy trên đường, muộn giờ học và em túi xách và điện thoại đã theo tên trộm mắt lác kia vào tiệm cầm đồ nào đó rồi. Nhưng có một điều tớ chắc chắn là tên trộm giờ đang chửi tớ tơi bời cả phi vụ hoành tráng của hắn chỉ thu được một chiếc nokia cục gạch đã hỏng pin và 2 cuốn vở bọ. Haha.

Cả lớp lại trợn tròn mắt nhìn Linh rồi cùng bật cười khanh khách.

– E hèm!

Tiếng e hèm của thầy giáo kéo Linh và hơn trăm con người dưới kia về thực tại. “Xong! Quả này hết đỡ”. Linh vừa nghĩ vừa hé miệng cười, nụ cười quyến rũ nhất có thể để mong thấy thương tình tha xử.

– Kể chuyện xong rồi nhỉ? Chuyện vui gớm nhỉ? Cô lớp trưởng! Nhưng mà trước hết cô nghe tôi nói đây:

1. Từ buổi sau, không ai trong lớp này được mặc áo vàng.

– Ơ! Thầy! Sao lại…

– Tôi là người không thích giải thích nhiều. Luật của lớp tôi từ trước đến giờ luôn vậy. Nếu ai không chấp hành được, chuyển lớp hoặc nghỉ học.

– Dạ!

Linh lí nhí có vẻ cam chịu nhưng kì thực là điên tiết lắm với cái ông thầy quái chiêu này lắm rồi. “Vàng thì sao? Vàng hợp tuổi? Mặc áo vàng thì đụng chạm gì đến nhà ông à. Xí. Vô lý.”

– Thứ hai, sau khi tôi đã vào lớp, những ai vào muộn vui lòng đứng ngoài. Và thứ ba, đừng nói và cũng đừng tò mò về tôi quá nhiều.

“Xí. Ai thèm tò mò về ông. Mới tí tuổi mà khó tính thấy mồ. Kinh quá. Kinh quá. Sao vừa mới vào trường đã gặp ông chủ nhiệm thế này không biết”. Linh nhăn mặt làm bộ sợ hãi, hướng về phía cả lớp khiến cả bọn nháy mắt cười thầm với cô lớp trưởng mới đáng yêu này thôi.

– Thứ ba, lớp trưởng ra ngoài cho tôi. Buổi học hôm nay cô phạm lỗi. Một: Đến muộn

Hai: Nói nhiều

Và Ba: Giành thang máy của giảng viên.

Mời cô ra ngoài.

– Ơ. Thầy… Thầy…

Linh đứng tựa vào thành cửa nghe tiếng giảng ì ạch của ông thầy lắm râu cũng lắm chiêu. Một lúc, mỏi chân quá cô chọn cách ngồi phệt xuống đất, ngay trước cửa lớp nghe giảng. Mắt lim dim mệt mỏi díp dịp lại. Mái tóc rối bù rũ mạnh xuống mặt.

Cốp.

– Ui da… Giết người à.

Linh hét lên cùng lúc ngã bật ra phía sau theo lực cánh cửa đẩy mạnh. Cô chống tay xuống sàn để có tư thế ngã đẹp nhất có thể theo đúng cái thói quen của “Vua tạo dáng” mà bọn Đăng gà sắc phong từ hồi còn bé tí. Rồi nghĩ thế nào ngay lập tức cô bật ngồi dậy.

– Này! Đi đâu đấy? Không biết xin lỗi à?

Kẻ vừa gây ra tội lỗi to đùng thản nhiên quay lại, tay vẫn cho vào túi quần, hắn nhíu mày nhìn Linh như muốn chứng minh mình hoàn toàn vô tội. Linh trố mắt nhìn hắn. Gã ta nhởn nhơ nhìn Linh ngã oành ra đất rồi lại nhởn nhơ đi thẳng như không.

Cái mặt đó nhìn từng milimet đều… đáng yêu không chịu được.

Không ai biết, con bé đang trong trạng thái bất động. Mái tóc màu café xoăn tít khiến hắn đặc biệt hơn tất cả lũ con trai Linh từng gặp. Cánh mũi cao và đôi môi hơi vênh lên càng tôn thêm vẻ đẹp

trai ấn tượng của hắn, tên tội đồ cô không tiếc lời mắng nhiếc trong thâm tâm nãy giờ. Linh hết lè lưỡi rồi lại cắn môi. “Trời, sao đẹp trai dữ vậy. Chết, suýt nữa thì chửi rủa ầm ĩ. May quá mới chửi có câu vẫn may chán, không thì lại bô bô sỉ nhục cái đẹp rồi”. Linh mơ màng cười thầm với suy nghĩ của bản thân.

Hắn, tên tội đồ lại nhíu mày nhìn đứa con gái dở hơi ngồi bệt dưới đất rồi quay lưng định bước tiếp. Linh giật mình gọi giật lại.

– Ơ… Này, này… Đi đâu? Đi đâu đấy?

– Vệ sinh

– Ơ… Tớ…

Linh luống cuống chữa thẹn. Con bé vội cao giọng để che đi sự xấu hổ của mình.

– Sao không xin lỗi hả? Không thấy đẩy tôi bị ngã hả?

Linh múa may rồi nhìn lại cánh cửa vừa bật ra mới sực nhớ ra mình vừa ngủ gật lù lù ngay cạnh cánh cửa nhưng dù vậy vẫn nhất định phải xin lỗi chứ.

– Ừ thì… ừ thì tôi cũng có lỗi nhưng mà vẫn phải xin lỗi một tiếng chứ? Cứ đi thế hả?

– Không quen.

Tên tội đồ đáp lại cả một câu dài ngoằng lấy hết dũng khí của Linh bằng hai từ gọn lỏn hoàn toàn không chút hối lỗi. Gương mặt hắn nhìn Linh nhếch mép cười rồi đi thẳng, vẫn bỏ tay vào túi quần mặc cho Linh vẫn luôn miệng:

– Này này, cậu gì… cậu gì ơi.

Cứ thế mà đi à. Kì cục chết đi được. Sao ngày đầu tiên đi học đã gặp toàn người kì cục thế này hả trời.

Vừa lúc đó thì Đăng gà thò đầu ra cửa, nhăn mặt nhìn bộ dạng thảm hại của Linh hất hất tay:

– Vào lấy cặp, về thôi!

– Đã nghe thấy trống đâu mà nghỉ?

– Lạy mẹ! Đây không phải cấp 3 nữa đâu ạ! Vào lấy ba lô đi.

– Ba lô theo tên trộm rồi còn đâu! IQ mày chạm mốc zero quá à! Đi

Linh đập mạnh vào đầu Đăng gà khiến hắn tru tréo, rồi mặc kệ thủng thỉnh đi thẳng về phía thang máy, đầu óc vẫn quay cuồng gương mặt đẹp trai của tên tội đồ đáng ghét ban nãy. Rồi đi chậm lại, hắn kéo Đăng già chạy vù vù lại thang máy bên trái.

– Mày nhìn…

– Ờ… Vẫn nhìn.

– Thằng này… Nói nhìn cho tao xem nó có khác gì các thang máy khác không mà lão thầy lắm râu đó nói tao tranh của lão.

Đăng gà thở dài, đập lên đầu con bạn chí cốt rồi túm đầu Linh dí sát vào cái biển bên trái: “Thang máy phục vụ cán bộ công nhân viên”.

– Trời….

Tiếng kêu của Linh khiến

Đăng ngày: 2014-04-16 bởi admin
1 2 3
Chia sẻ bài Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng lên facebook Chia sẻ bài Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng lên google plus Chia sẻ bài Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng lên twitter
wap hayDùng Android hãy cài ngay Line - GỌI ĐIỆN và NHẮN TIN hoàn toàn miễn phí cho Android để tránh sự Hút Máu của Viettel. Dùng thử 1 lần đảm bảo bạn sẽ thích dù chỉ sử dụng 1 lần !

TOP Game 2014???




Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu


Game Online / Game Offline / Ứng dụng




Tên bạn:
Email:
Nội dung:
Truyện Teen – Cô Nàng Mạnh Mẽ
Truyện Teen – Thật Xin Lỗi , Cút Thôi
Truyện Teen – Cool Boy Và Đầu Gấu
Truyện Teen Hay – Tôi Muốn Gặp Anh
Truyện Yêu Nhầm Nữ Bang Chủ Siêu Quậy
Truyện Teen Hay – Đồ Điên
Truyện Teen Hay – Lớp học xiteen
Truyện Hãy nắm tay tôi! Tôi sẽ chỉ cho cậu hạnh phúc
Truyện Teen Hay – Người Vợ Thay Thế
Truyện Teen Hay – Cặp Đôi Băng Tuyết
Trai Ngoan Dính Phải Gái Hư
Truyện Cười – Bí Quyết Cho Tóc Vàng …
Hướng dẫn ae ninjaschool cách hồi máu nhanh
Hiệp Sĩ Online 011 Mới Hack Mod Full Phiên Bản Tiện Ích
Game Đua Xe Off Road Dirt Motocross
Phần Mềm Lịch Vạn Liên Miễn Phí
Thủ thuật quay quả bóng game avatar ngày 11-6-2014
Thủ thuật kiếm yên Ninja School không cần săn tinh anh và thủ lĩnh
Nonstop – 100 Track Cực Mạnh – 70 Phút Đủ Để AE Lên Hàng
Ninja, Mồi nhử tăng phần trăm chia sẻ giúp anh em full +12
Game Online d?ng c?p

Game Mobile d?ng c?p cho d? yu

Game Online / Game Offline / ?ng d?ng

Truy vấn: ve noi day mat trong,


Y!M: DucPhong.Pro ducphongtink10
Hỗ Trợ Email: ducphongtink10@gmail.com
Hotline: 01659.917.366
Text Link: Wap Hack Game|Wap Truyện|Wap Android|Wap Game|Liên Minh Anh Hùng|Ninja School
Wap Game DMCA.com Protection Status